CHUYỆN CHỢ LỚN - Chuyện về dân chơi và giang hồ cầu "Ba Cẳng"

Updated: Apr 28

Từ thời Pháp thuộc, diện mạo giang hồ vùng Chợ Lớn - Sài Gòn đã dần hình thành và phân chia lãnh địa. Vào thập niên 20 - 30 thế kỷ trước, giang hồ nổi tiếng tập trung tại Chợ Lớn, Lăng Ông Bà Chiểu, Xóm Thuốc ( Gò Vấp), Phà Thủ Thiêm, Cầu Sắt (Đa Kao). Trong đó phải kể đến nhóm giang hồ bản lĩnh vùng Chợ Lớn.



Dân chơi Cầu Ba Cẳng từ đâu mà có?

Hỗn danh này bắt đầu được bàn tán, truyền lưu từ tập tiểu thuyết khá nổi tiếng của nhà văn Trương Đạm Thủy ra mắt năm 1966.



"Dân chơi cầu 3 cẳng" hỗn danh “dân chơi cầu Ba Cẳng” ám chỉ những người không có đầu óc, bất chấp hậu quả, những dân chơi dám làm không dám chịu,… Có một giai thoại khá thú vị, xung quanh Cầu 3 cẳng là những chiếu bạc lớn, tập trung thành phần cát cứ từ miền Tây lưu vong, mỗi khi cảnh sát đột kích thì "dân chơi" chạy lên cầu 3 cẳng là thoát thân, vì cảnh sát khó đoán định được hướng chạy xuống của tên "dân chơi" mà vây bắt.


Mã đại ca - xứng danh "Dân chơi cầu Ba Cẳng"



Không hỗn danh vô thực, Mã đại ca là minh chứng cho tiếng tăm dân chơi cầu Ba Cẳng, một kẻ giang hồ trượng nghĩa, thường ra tay trấn áp đám du côn Chợ Lớn, bên vực người thân cô, thế cô, làm ăn lương thiện.


Mã đại ca là con của A Xẩm Tiều nám, góa chồng. Từ nhỏ, họ Mã đã có bản tính ham chơi, thích đàn đúm, học đến trung học thì nghỉ. Mã Ban lại có năng khiếu đặc biệt về võ thuật. Đòn thế của kẻ khác đánh ra Mã chỉ xem một lần là thuộc lòng… Mới 17 tuổi, Mã Ban đã là một cao thủ võ lâm.


Giai thoại về gã như sau:

Thời đó, các tiệm buôn, nhà hàng, quán ăn của người Hoa ở Chợ Lớn thường bị cao bồi du đãng quấy nhiễu. Cả đám du đãng kéo vào tiệm la lối nạt nộ gọi đồ ăn, thức uống. Hầu sáng (chạy bàn) thấy nhóm du đãng là khiếp sợ. Ai lừng khừng không muốn phục vụ thì lập tức bị đánh đập. Đánh sướng tay, chúng đập phá luôn cửa tiệm. Các thực khách thấy bọn chúng kéo vào thì lẳng lặng đứng dậy bỏ đi. Chẳng ai dám vào. Ăn uống no nê, tên cầm đầu hay dùng chiêu rút quả lựu đạn đặt lên bàn rồi gọi chủ tiệm đến hạch sách. Không chỉ ăn quỵt, tên du đãng có vẻ mặt cô hồn nhất còn vỗ vai bắt chủ tiệm cho “mượn ít tiền xài đỡ”.


Một lần, Mã Ban đang ngồi ăn uống trong quán thì đám du đãng kéo đến. Các thực khách vội vã bỏ đi, chỉ còn Mã Ban ở lại. Lúc tên cầm đầu ngoắc chủ tiệm đến hỏi mượn ít tiền, M